Thiếu “dao kéo” không thể thành mỹ nhân


Thiếu “dao kéo” không thể thành mỹ nhân

 
“Phi dao kéo bất thành mỹ nhân”. Câu nói cải biên ấy có vẻ rất hợp thời khi danh sách nghệ sĩ chỉnh sửa nhan sắc ngày càng dài ra và bác sĩ thẩm mỹ ngày càng giàu sụ.
“Nhất thanh, nhì sắc” là tiêu chuẩn của vẻ đẹp nữ giới, đặc biệt là nghệ sĩ mà ông bà xưa truyền lại. “Sắc” ở đây là nhan sắc, sắc diện về ngoài. “Thanh” là giọng nói, giọng hát, nói rộng là tâm hồn, tài năng của một con người. Thế nhưng gió Đông, gió Tây không ngừng thổi tới và những chuẩn mực xưa cũ dần thay đổi.

Với xã hội bây giờ với giới showbiz nói riêng, câu đúc kết trên phải hoán đổi lại thành: “Nhất sắc, nhì thanh” may ra nghe mới thuận và phù hợp thực tế. Thậm chí, khi tôi đem đề tài này ra làm chuyện phiếm với một nhóm nghệ sĩ (có cả ca sĩ, người mẫu lẫn nhà thiết kế thời trang), có bạn còn nói rất nghiêm túc: “Nhất sắc mà nhì cũng sắc, thứ ba mới đến những thứ khác. Hãy thử nghe khán giả, họ nói “đi xem ca nhạc” chứ đâu còn nói “đi nghe ca nhạc”.

Khi nhan sắc – vẻ đẹp bề ngoài – chiếm vị trí thượng phong, thậm chí có lúc là đocọ tôn trong việc đánh giá vẻ đẹp của con người như thế thì áp lực của chữ “sắc” lên các nghệ sĩ, đặc biệt là giới nghệ sĩ trình diễn, quả là kinh khủng. Đó là nỗi ám ảnh, cơn ác mộng với những ai mới chỉ “đẹp ít và đẹp vừa” mà chưa đẹp mỹ mãn.

Khi “sao” phải “đẹp từng cen-ti-mét”

 

`Thiếu

 Nicole Kidman nhờ đến botox hòng kéo dài ngôi vị”biểu tượng vẻ đẹp Úc”

 

Tác dụng mê hoặc của dao, kéo, silicon và tiêm botox lên việc cải thiện sắc diện bên ngoài của con người đánh gục cả những ngôi sao cứng đầu nhất như Nicole Kidman. Cô đã đi tiêm botox vào các rãnh chân chum và căng da mặt. Trong khi đó, trước đây, lúc phong trào làm đẹp bằng giải phẫu thẩm mỹ rộ lên trong làng sao Hollywood, khi một tạp chí phỏng vấn, Nicole nói ngắn gọn: “Tôi chấp nhận những dấu vết để lại của bước đi thời gian trên gương mặt và cơ thể mình”.

Nicole nói điều ấy khi còn là vợ của Tom Cruise, ở đỉnh cao của sự nghiệp và nhan sắc. Nhưng nay, thời gian đã “đi lại” quá nhiều trên gương mặt nên cô quyết định nhờ đến botox hòng kéo dài ngôi vị “biểu tượng vẻ đẹp Úc” trước khi người ta trao nó cho một cô gái trẻ đẹp, tài năng khác. May sao, không tờ báo lá cải nào ác ý moi lại chuyện cũ để truy vấn vẻ đẹp Úc. Nhưng ở xứ sở cờ hoa, chuyện nghệ sĩ giải phẫu đó quá thành công hay thất bại thảm hại mà thôi, chẳng hạn như bộ ngực vĩ đại của Pamela Anderson.

“Ngọn núi đôi” được cho là lớn nhất thế giới của nàng chịu không nổi sức nặng của chính nó nên ngày càng chảy sệ. Thậm chí, nàng còn gặp vấn đề về hô hấp vì khi nằm, bộ ngực đè nặng lên lồng ngực. Cột sống của Pamela cũng “mệt mỏi” vì tải hai khối nước biển lớn trước ngực. Bao năm qua, các tạp chí lá cải lấy đó làm đề tài bán báo, cập nhật từng mẩu tin nhỏ liên quan đến bộ ngực của Pamela nhưng cô cứ tỉnh như không. Pamela đã xây dựng và theo đuổi việc trở thành biểu tượng “quả bom sex” trong làng giải trí thế giới, chính bộ ngực quá khổ này đã lập công đầu, tại sao cô phải thay đổi hay phủ nhận?

Chuyện giải phẫu cho trẻ, đẹp, đạt được mục đích chẳng có gì phải giấu. Việc của sao là phải đẹp, còn thiên hạ là bình phẩm. Người của công chúng là vậy. Chính công chúng đưa họ lên đỉnh cao danh tiếng thì có lúc sẽ lôi và đạp họ xuống bùn. Sòng phẳng, lạnh lùng là thế!

 

`Thiếu

 “Ngọn núi đôi” được cho là lớn nhất thế giới của Pamela Anderson

 

Chuyện đẹp – xấu trở thành chuyện thật – giả

Tuy nhiên, mọi chuyện không sòng phẳng như vậy với làng giải trí ở các nước châu Á, ví dụ như Hồng Kông và Việt Nam.

Áp lực “phải trẻ, phải đẹp” ở đâu cũng thế. Công chúng không ngừng đòi hỏi, các đạo diễn, bầu sô cũng thế, nhưng sâu xa trong tâm lý, họ lại không muốn thừa nhận những vẻ đẹp đã được “đại tu và sửa chữa”. Họ chỉ đánh giá cao và ngưỡng vọng những vẻ đẹp tự nhiên, tỏ vẻ coi thường cùng thái độ thất vọng khi biết thần tượng của mình vừa trở về từ bệnh viện thẩm mỹ.

Hệ quả của tâm lý này là nghệ sĩ buộc phải giấu diếm. Khi bị hỏi đến, họ chối đây đẩy, phủ nhận nguồn gốc của “vẻ đẹp mới”. Có nữ ca sĩ còn dọa kiện một tờ báo lá cải khi phóng viên tờ báo đó đặt nghi vấn về bộ ngực nảy nở bất thường trên cơ thể nhỏ nhắn của cô. Khi đại diện của báo trưng ra những bức ảnh trước kia và bây giờ cho thấy sự “phì đại bất thường ở tuyến vú” của nàng, nàng vẫn không chùn khẩu khí: “Đấy là sự phát triển tự nhiên. Có thể do tôi ăn uống và luyện tập hợp lý trong chục năm qua nên đạt được kết quả này”.

Chính vì muốn “đẹp lên nhưng không ai được biết nguyên nhân” nên nhiều nghệ sĩ, dù chỉ nâng mũi, cắt mí… cũng cất công bay sang tận Hàn Quốc, Hồng Kông, Thái Lan, Mỹ để thực hiện. Ngoài giá vé máy bay, tiền viện phí, ăn ở, họ còn chịu tiền phẫu thuật cao hơn trong nước nhiều lần. Tất cả là “để cho chắc ăn”, tránh tiếng của báo chí, dư luận.

Tuy nhiên, đấy chỉ là đối phó với khán giả, với công chúng. Riêng với nhóm phóng viên theo dõi mảng văn nghệ giải trí thì rất khó để giấu. Họ theo dõi từng hoạt động, sự kiện và thay đổi của nghệ sĩ, lại có điều kiện tiếp xúc trực tiếp thường xuyên với nghệ sĩ nên hầu như họ “gọi tên ai là trúng người đó”. Từ ca sĩ M.T làm gọn cánh mũi; H.Q.H sửa mũi, sửa mặt; T.T bơm môi, gọt cằm; H.N.H đặt túi ngực đến người mẫu V.T.P làm gọn mặt, N.Q đặt túi, C.T.Q sửa mũi… không sót ai và tin tức nội bộ lan nhanh như gió. Tuy nhiên, phần nhiều trong số họ khi mới “nâng cấp” được hỏi đến là chối đây đẩy. Sau đó, H.Q.H, T.T thấy có chối cũng chả ai tin, nên mới miễn cường: “Ừ, thì tôi…”

 

`Thiếu

 Hồ Quỳnh Hương mới đây đã nói lời cảm ơn ngành giải phẫu thẩm mỹ

 

Nhiều người lấy làm khó chịu với thái độ này của các nghệ sĩ. Tại sao đã có gan làm mà không có gan nhận? Tại sao cứ phải quanh co, giấu diếm? Tại sao không thẳng thắn như sao Hollywood và Hàn Quốc?

Vấn đề nằm trong quan niệm về sự xấu – đẹp của mỗi dân tộc là khác nhau. Ngoài phương Tây coi trọng tính tích cực của con người trong việc cải biến hoành cảnh và bản thân. Chuyện làm đẹp cũng vậy. “Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp”, câu danh ngôn này xuất xứ từ phương Tây. Đối với họ, nhan sắc chỉ có hai chuyện: xấu và đẹp. Nếu sinh ra chưa được đẹp thì bạn hãy làm cho mình đẹp, bằng ăn kiêng, tập gym, mỹ phẩm và giải phẫu thẩm mỹ. Khi bạn đạt được kết quả khả quan, họ nhiệt tình khen ngợi, xin bạn chia sẻ bí quyết để học theo, không quá săm soi vào quá trình làm đẹp của bạn.

Thế nên, một người đẹp bẩm sinh chưa chắc đã được dánh giá cao, ghi nhận bằng một người “tôi sinh ra không đẹp nhưng đã làm cho mình trở nên đẹp”. Bằng chứng là những cuộc thi nhan sắc tầm cỡ quốc tế có xuất xứ từ Mỹ như Hoa hậu Hoàn vũ vẫn nói “yes” với các người đẹp có chỉnh sửa. Thậm chí hiện nay, cuộc thi Hoa hậu Thế giới cũng đã nhắm mắt làm ngơ cho qua những trường hợp có sự can thiệp của dao kéo.
Kim Tae Hee đã chỉnh sửa một vài chi tiết hoặc hoàn toàn khuôn mặt

Còn các sao ở Hàn Quốc như Kim Nam Joo (phim Người mẫu), Kim Hee Sun (Thần thoại), Kim Tae Hee (Chuyện tình Harvard), Kim Ah Joong (Sắc đẹp ngàn cân)… đều chỉnh sửa một vài chi tiết hoặc hoàn toàn khuôn mặt. Danh sách các sao Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ dài dằng dặc và cư dân nước này xem đó là chuyện bình thường.

“Tạo hóa bất toàn”, vì thế con người phải góp một tay để làm cho mình trở nên hoàn hảo. Mà như thế, botox, silicon hay túi nước biển cũng chỉ là phương tiện. Cho nên vua nhạc pop Michael Jackson mười ba lần phẫu thuật, sửa sang tan nát gương mặt, chối bỏ cả đặc điểm chủng tộc vẫn được fan hâm mộ. Bạn thân của ông, ca sĩ – diễn viên Elizabeth Taylor cũng trên dưới chục lần chỉnh sửa thì vẫn nhận giải thưởng tới tấp, vẫn cứ là nữ hoàng Cleopatra (vai diễn nổi bật nhất của bà) trong tim họ. Hoặc nhà thiết kế lừng danh Donatella Versace giờ nhan sắc xuống cấp trầm trọng nhưng những bộ sưu tập của bà vẫn được đông đảo giới mộ điệu thời trang đón nhận.

Xã hội ở phương Đông thì ngược lại. Do coi trọng sự tự nhiên, họ cho rằng cái xấu trời sinh còn dễ coi hơn cái đẹp giả tạo. Cho nên thay vì chú mục vào việc làm đẹp – xấu, họ lại dành sự quan tâm chính vào việc săm soi thật – giả. Khi đã biết cái gì đấy là giả, họ bĩu môi, chê bai, niềm mến mộ cũng vơi bớt vài phần. Thế nên mới dẫn đến chuyện các nghệ sĩ nhà ta chọn thái độ không ai hỏi thì im, mà ai hỏi thì chối, coi như thượng sách.

 

`Thiếu

 Elizabeth Taylor và Michael Jackson trên dưới chục lần phẫu thuật

 

Nhưng vẫn có một vài “trái tim dũng cảm”!?

Trong bối cảnh xã hội Việt Nam như vậy nhưng vẫn có một Phi Thanh Vân da nâu “nào ai có khảo mà mình lại xưng”. Cô can tâm tình nguyện lên báo tự xưng: “Vâng, tôi là người đẹp dao kéo” và kể chi tiết, tường tận về công cuộc làm đẹp của mình.

Trước đó, Vân không được ai để ý nhưng sau khi lên báo công khai sự việc, cô nổi tiếng như cồn và trở thành người mẫu hot nhất cho đến bây giờ. Thiên hạ nhất loạt đồng lòng gọi Vân bằng chính biệt danh cô đã tự dùng để gọi mình “Người đẹp dao kéo”. Từ đây, mỗi khi nói đến chuyện giải phẫu thẩm mỹ, người ta lại đưa tên cô vào và tìm đến cô để phỏng vấn. Đã năm, bảy năm qua kể từ khi bí mật được “bật mí”, người ta vẫn chưa chán đề tài này. Thậm chí cả chuyện mình từng uống bia như nước lã, cô cũng chẳng giấu.

Tại sao lại như vậy? Tại sao các nghệ sĩ khác giấu nhẹm việc chỉnh sửa, Phi Thanh Vân lại tự nguyện “vạch áo cho người xem lưng”? Vì cô quá thật thà, ruột để ngoài da hay cô có “trái tim dũng cảm”, là đại điện của con người trung thực? Hoặc cô nông nổi, nhẹ dạ kiểu trẻ con, nói mà không lường hết hậu quả?

 

`Thiếu

 “Người đẹp dao kéo” Phi Thanh Vân

 

Thật ra tất cả nằm trong tính toán của Vân. Lặn lội trong giới showbiz, cô chẳng thể bật lên với nhan sắc tầm thường, chiều cao vừa phải, tài năng còn ở dạng “vẻ đẹp tiềm ẩn”. Cô không thể cạnh tranh với những đồng nghiệp xinh tươi như hoa, chân dài “như sông như suối”. Cô chỉ có một vũ khí, nó có thể giết chết mà cũng cứu sống cô và cô quyết định sử dụng: nhan sắc dao kéo. Và may là cô đã tính toán đúng. Vào thời điểm đó, showbiz Việt chưa có một biểu tượng “Người đẹp dao kéo” nào, chưa ai đứng lên thể hiện mình muốn trở thành một quả bom sex cả. Cái tên cô mãi mãi đi vào lịch sử showbiz Việt như là “Người đẹp dao kéo” đầu tiên.

Dù là tính toán nhưng điều đó cho thấy sự dũng cảm của Phi Thanh Vân. Để nối tiếng, được đóng phim, cô không ngại vẽ mặt, bôi râu, làm hề, làm xiếc… và cuối cùng cô đạt được hai thứ (cả hai đều đáng giá): một dung mạo, dáng vẻ như lý tưởng và một danh tiếng giúp cô có được vị trí như ngày nay.

Một “trái tim dũng cảm” nữa là Cindy Thái Tài. Người đàn bà (từng là đàn ông) này đã thành công trong việc gắn mình với danh hiệu “người đẹp chuyển giới” đầu tiên ở Việt Nam công khai việc chuyển giới của mình. Theo chân cô, người đẹp chuyển giới N.T cũng nhờ một phóng viên hô hoán về “nguồn gốc” của mình. Tuy nhiên hiệu quả, tiếng tăm đạt được quá nhỏ bé so với Cindy. Đơn giản, với những nghệ sĩ scandal, công chúng không cần đến người thứ hai. Với họ, một là đủ. Thế nên bạn phải là người đầu tiên hoặc bạn chẳng là ai cả.

 

`Thiếu

 “Người đẹp chuyển giới” Cindy Thái Tài

 

Kết luận:

Không chỉ nữ, nam nghệ sĩ nhờ đến sự phù phép của dao kéo ngày càng nhiều, đặc biệt là các nghệ sĩ cải lương. Với các nghệ sĩ dù sửa cho đẹp hay tốt tướng hơn theo lời thầy nói thì trong một trăm người, chỉ vài người tỏ ra hối tiếc là đã “làm quá mạnh tay”, còn lại ai cũng hài lòng với dung nhan mới. Họ thừa biết những tốn kém và hệ lụy liên quan đến sức khỏe, tuổi thọ về sau do chỉnh sửa nhưng vẫn chấp nhận. Bởi họ biết mình đang sống trong một thời đại quá xem trọng và thượng tôn vẻ đẹp ngoại hình mà họ lại đang hoạt động trong lĩnh vực giải trí, nơi đặt yếu tố hình thức lên vị trí còn cao hơn cả yếu tố tài năng, họ đâu còn cách lựa chọn nào khác.


CÁC TIN LIÊN QUAN:

Phẫu thuật nâng mũi Hàn Quốc toàn diện 
Chăm sóc sau phẫu thuật nâng mũi  
Phẫu thuật thẩm mỹ nâng mũi Hàn Quốc

Nâng mũi S-line Hàn Quốc